Dịch thuật: Xuy ngưu (Cựu ngữ tân thuyết)

 

XUY NGƯU

          “Xuy ngưu” 吹牛 (thổi trâu) tức nói khoác là nói một cách huênh hoang, tự khoe, tự phô trương. Một việc vốn bản thân không thể làm được mà cứ khăng khăng là làm được hoặc có là gì đâu, thì sao lại gọi là “xuy ngưu” 吹牛? có thể là “ngưu” tương đối lớn, tương đối nặng, không có ai có thể thổi nó được. Người thích “xuy ngưu” trình độ khác nhau, có người “xuy đại ngưu”, có người “xuy tiểu ngưu”. Người “xuy ngưu”, về tinh thần tạm thời có chút thoả mãn và an ủi. Tính của con người tương thông, trong và ngoài nước xưa nay, luôn không bao giờ thiếu kẻ “xuy ngưu”.

          Ngày trước, có một tiểu thị dân, từ sớm gia đình đã xuống dốc, nhưng anh ta vẫn không từ bỏ được bộ dạng của những ngày giàu có dư dả. Khi nói chuyện với người khác luôn tự khoe sự giàu có của mình, chỉ sợ người ta nói mình nghèo, coi thường mình. Kì thực tình hình kinh tế của anh ta, sớm đã sa sút, khẽ kéo vạt áo đã lộ khuỷ tay, thiếu thốn đến mức năm Dần đã phải ăn phần lương thực của năm Mão, nhưng anh ta luôn biểu hiện bộ dạng của một gia đình bậc trung, ăn cơm không thể thiếu thịt, kì thực, thịt trong bữa cơm đã tuyệt tích từ lâu, quả là ba năm không biết đến mùi vị của thịt là gì. Chỉ có nói không là không được, khi ra khỏi nhà làm sao chứng minh là mình thường ăn thịt đây? Anh ta lanh trí, có rồi, anh ta tại tiệm ăn mua về miếng da heo, mỗi khi ra khỏi nhà, lấy miếng da heo bôi lên miệng, môi láng bóng giống như vừa mới ăn qua thịt, khi gặp người khác liền lấy môi láng bóng chứng minh là mình vừa mới ăn thịt.

          Ngày nọ, anh ta đang nói chuyện với người khác trong quán trà, thằng con anh ta đột nhiên chạy tới, hổn hển nói rằng:

          -Ba! Không xong rồi, miếng da heo mà ba dùng bôi miệng bị mèo tha đi rồi.

          Anh ta nghe qua, đỏ mặt đỏ tai, liền nói:

          -Mau nói mẹ mày đuổi theo.

          Thằng con nói:

          -Má ra khỏi nhà không được, cái quần của má là ba đang mặc trên người đó.

Huỳnh Chương Hưng

Quy Nhơn 26/5/2026 

Nguồn

CỰU NGỮ TÂN THUYẾT

旧语新说

Lưu Thanh Châu 刘清洲 biên soạn

Bắc Kinh: Đại Chúng văn nghệ xuất bản xã, 1998

Previous Post Next Post