Dịch thuật: Tam thứ (Khổng Tử gia ngữ)

 

三恕

            孔子曰: 君子有三恕.

-有君不能事, 有臣而求其使, 非恕也.

-有亲不能孝, 有子而求其报, 非恕也.

-有兄不能敬, 有弟而求其顺, 非恕也.

士能明于三恕之本, 則可谓端身矣.

(孔子家語 三恕第九)

 

Phiên âm

TAM THỨ

          Khổng Tử viết: “Quân tử hữu tam thứ:

          -Hữu quân bất năng sự, hữu thần nhì cầu kì sử, phi thứ dã.

          -Hữu thân bất năng hiếu, hữu tử nhi cầu kì báo, phi thứ dã.

          -Hữu huynh nhi bất năng kính, hữu đệ nhi cầu kì thuận, phi thứ dã.

          Sĩ năng minh vu tam thứ chi bản, tắc khả vị đoan thân hĩ.”

                                                (Khổng Tử gia ngữ - Tam thứ đệ cửu)

 

Dịch nghĩa

BA ĐIỀU SUY TỪ MÌNH RA NGƯỜI KHÁC

          Khổng Tử bảo rằng: “Người quân tử có ba điều suy từ mình ra người khác:

          -Có quân vương mà không phụng thờ, lại yêu cầu kẻ dưới nghe theo sự sai bảo của mình, đó không phải là suy từ mình ra người khác.

          -Có cha mẹ mà không biết hiếu thuận, lại yêu cầu con cái báo đáp cho mình, đó không phải là suy từ mình ra người khác.

          -Có anh mà không biết kính trọng, lại yêu cầu đứa em thuận tùng theo mình, đó không phải là suy từ mình ra người khác.

          Kẻ sĩ hiểu được gốc rễ của ba điều này, thì có thể được coi là đoan chính rồi đấy.”

Khổng Tử gia ngữ 孔子家语: còn gọi là Khổng thị gia ngữ 孔氏家语, nói tắt là Gia ngữ 家语. Đây là bộ trứ tác của Nho gia, nguyên bản có 27 quyển, bản hiện nay có 10 quyển, tổng cộng 44 thiên. Khổng Tử gia ngữ ghi lại tư tưởng cùng ngôn hành của Khổng Tử và môn đệ của Khổng Tử.

          Bản Khổng Tử gia ngữ hiện nay gồm 10 quyển, 44 thiên, Vương Túc 王肃 thời Nguỵ chú. Sau sách có  phụ thêm bài tự của Vương Túc, và “Hậu tự” 后序.

https://baike.baidu.com/item/%E5%AD%94%E5%AD%90%E5%AE%B6%E8%AF%AD/6656586

Quyển Khổng Tử gia ngữ do Vương Ứng Lân王应麟chủ biên, phần tự của Vương Túc để ở đầu sách và không có phần “Hậu tự”.

                                                           Huỳnh Chương Hưng

                                                          Quy Nhơn 18/4/2026

Nguồn

KHỔNG TỬ GIA NGỮ

孔子家语

Chủ biên: Vương Ứng Lân 王应麟

Trường Xuân . Thời đại văn hoá xuất bản xã, 2003

Previous Post Next Post