醉花陰
蕉葉庭中疏影動
裊裊微風送
地上滿銀光
天闊茫茫
夜靜香飄弄
半壺老酒何人共
看世情輕重
無事枕高歌
安步當車
月下閑春夢
TUÝ HOA ÂM
Tiêu
diệp đình trung sơ ảnh động
Niểu
niểu vi phong tống
Địa
thượng mãn ngân quang
Thiên
khoát mang mang
Dạ tĩnh hương phiêu lộng
Bán hồ
lão tửu hà nhân cộng
Khán
thế tình khinh trọng
Vô sự
chẩm cao ca
An bộ
đương xa
Nguyệt hạ nhàn xuân mộng
Huỳnh
Chương Hưng
Quy Nhơn 15/3/2026
Niểu
niểu 裊裊: nhẹ
nhàng, vấn vít.
Mang
mang 茫茫: mênh
mông rộng lớn.
An bộ đương xa 安步當車: đi bộ an nhàn cũng như ngồi
xe.
Trong
“Chiến quốc sách – Tề sách tứ” 战国策 - 齐策四 có đoạn:
晚食以当肉, 安步以当车, 无罪以当贵, 清静贞正以自虞.
Vãn
thực dĩ đương nhục, an bộ dĩ đương xa, vô tội dĩ đương quý, thanh tĩnh trinh
chính dĩ tự ngu.
(Ăn
bữa muộn cũng giống như được có thịt, đi bộ an nhàn cũng như ngồi xe, không mắc
phải tội là quý, thanh tĩnh đoan chính lấy đó mà tự vui)
Thời
Chiến Quốc, có một hiền sĩ tên Nhan Xúc 颜斶. Tề Tuyên Vương 齐宣王 nghe tiếng liền triệu đến.
Nhan
Xúc sau khi vào cung, Tề Tuyên Vương ngạo mạn nói rằng: “Nhan Xúc, lại đây.”
Nhan Xúc từ tốn đáp lại rằng: “Đại vương, lại đây.” Tề Tuyên Vương không vui,
các đại thần cũng trách Nhan Xúc. Nhan Xúc nói rằng: “Nếu đại vương gọi mà tôi
lại, người ta cho rằng tôi ham quyền thế. Nếu tôi gọi mà đại vương lại, người
ta cho rằng đại vương trọng người hiền đãi kẻ sĩ. Để tôi mang tiếng ham quyền
thế chẳng bằng để đại vương được tiếng khen biết trọng hiền đãi sĩ.”
Tề
Tuyên Vương hơi giận hỏi rằng: “Thế thì đại vương tôn quý hay là kẻ sĩ tôn
quý?” Nhan Xúc đáp: “Đương nhiên là kẻ sĩ tôn quý. Ngày trước khi nước Tần đánh
nước Tề, Tần Vương ra lệnh rằng: ‘Kẻ nào dám đến gần mộ của hiền sĩ Liễu Hạ Huệ
柳下惠chặt một cành cây sẽ bị chém đầu.
Kẻ nào lấy được cái đầu của Tề Vương, sẽ được phong làm Vạn Hộ Hầu, ban cho hai
vạn lượng vàng. Xem ra, cái đầu của đại vương không bằng một cành củi nơi mộ của
kẻ sĩ.’
Tề
Tuyên Vương cảm thấy đuối lí, bèn xin được làm học trò của Nhan Xúc. Tề Vương
nói rằng: ‘Khanh ở cùng với ta, ăn thì có món ngon, ra ngoài tất ngồi xe, vợ
con được mặc áo quần đẹp.’ Nhan Xúc không hề động lòng, kiên quyết từ chối, nói
rằng: ‘Thần vẫn mong được trở về, mỗi ngày ăn cơm muộn cũng giống như có được
thịt, đi bộ an nhàn cũng như được ngồi xe, không phạm tội thì giữ được sự tôn
quý của bản thân, thanh tĩnh vô vi, thuận chính tự giữ mình, thì cái vui ở
trong đó.’ Nói xong Nhan Xúc cáo từ ra đi.
https://baike.sogou.com/v100587.htm
Trong
“ Tiểu song u kí”小窗幽记 của Trần Kế Nho 陈继儒 có đoạn:
无事以当贵, 早寝以当富, 安步以当车, 晚食以当肉. 此巧于处贫者.
Vô
sự dĩ đương quý, tảo tẩm dĩ đương phú, an bộ dĩ đương xa, vãn thực dĩ đương nhục.
Thử xảo vu xử bần giả.
(Xem vô sự nhàn tản như vật trân quý, xem ngủ sớm không ưu phiền như tài phú, xem đi bộ an nhàn như được ngồi xe, xem ăn muộn một chút như được bữa ăn có thịt. Đó là cách sống khéo léo khi ở vào cảnh khó nghèo.)
Tạm dịch
Bóng
thưa của tàu chuối trong sân lay động
Nhẹ
nhàng đong đưa theo gió
Trên mặt
đất tràn đầy ánh sáng bạc
Bầu trời
cao rộng mênh mông
Đêm yên tĩnh, mùi hương lãng đãng
Nửa
bình rượu cũ uống cùng ai
Nhìn
xem tình đời nặng nhẹ
Không
việc ưu phiền quấy nhiễu, nằm gối đầu cất cao tiếng hát
Đi bộ
an nhàn cũng như được ngồi xe
Dưới
trăng nhàn hạ giấc mộng xuân
