Dịch thuật: Bần cư náo thị vô nhân vấn (Tăng quảng hiền văn)

 

贫居闹市无人问

黄金无假, 阿魏无真.

客来主不顾, 应恐是痴人.

贫居闹市无人问, 富在深山有远亲

                  (.周希陶: 增广贤文)

Phiên âm

BẦN CƯ NÁO THỊ VÔ NHÂN VẤN

Hoàng kim vô giả, a nguỵ (nguỳ) vô chân

Khách lai chủ bất cố, ưng khủng thị si nhân.

Bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu viễn thân.

                                               (Thanh . Chu Hi Đào: Tăng quảng hiền văn)

Chú thích

1- A nguỵ (nguỳ): Một loại thảo dược, chỉ có ở vùng Tây vực, sản lượng rất ít, cho nên dường như không có hàng thật.

Dịch nghĩa

NGHÈO Ở CHỐN CHỢ NÁO NHIỆT CŨNG CHẲNG CÓ AI HỎI ĐẾN

          Vàng là thứ thường thấy nên rất khó mà làm giả, loại thảo dược a nguỵ (nguỳ) thì dường như không có hàng thật.

          Khách đến nhà mà chủ nhân không tiếp đãi, khả năng chủ nhân là kẻ ngốc không am hiểu thế sự.

          Người nghèo khó ở nơi chợ náo nhiệt cũng chẳng có ai hỏi đến, nhưng kẻ giàu ở chốn núi sâu cũng sẽ có bà con xa đến thăm.

Phân tích và bình luận

          “Hoàng kim vô giả” 黄金无假, câu này thể hiện vật lấy ít làm quý. Vàng là loại hoá tệ lưu thông vào thời cổ, nhân vì thường thấy, dường như ai ai cũng biết, cho nên không dễ làm giả. A nguỵ (nguỳ) là một loại thảo dược danh quý có sản lượng rất ít khó mà có được, nên trên thị trường loại hàng giả rất nhiều.

          Người Trung Quốc rất chuộng lễ nghĩa, người nhiệt tình hiếu khách thì bạn bè khắp thiên hạ, còn kẻ nhác đãi bạn bè thì đương nhiên là ít bạn. Việc giao tiếp qua lại là một quá trình hỗ tương vận động. “Đầu chi dĩ đào, báo chi dĩ lí” 投之以桃, 报之以李 (Tặng tôi trái đào, tôi tặng lại trái lí), nếu tặng một cách lạnh nhạt, thì đương nhiên việc báo lại cũng lạnh nhạt. Tâm lí con người cần có được sự quân bình, không biết cho đi, đương nhiên cũng khó được sự báo đáp. Khách sáo làm màu thì cũng không nhận được chân tâm đối đãi nhau một cách chân thành. Tình cảm cần có sự giao lưu, đồng thời nó là một quá trình trường kì, nếu không như thế, anh sẽ phát hiện bạn bèn rất ít thời gian để tâm đến. Giao tiếp như thế, mà buôn bán làm ăn cũng như thế. Xã hội hiện đại cần mỉm cười phục vụ, khách hàng là thượng đế, không ai muốn bỏ tiền ra để chuốc lấy tức giận. Một thương gia biết làm ăn, sẽ không bao giờ lạnh nhạt với cái ăn cái mặc của cha mẹ của mình. Lợi ích là sự cám dỗ khiến người ta khó mà chống lại, thường khiến người ta tất bật, trừ phi thương gia đó là một kẻ ngốc, nếu không thì làm gì có việc không biết lấy lòng khách hàng.

          Đương nhiên, có lúc mối quan hệ giữa thân bằng với nhau được xây dựng trên lợi ích. Tuy “Bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu viễn thân” 贫居闹市无人问, 富在深山有远亲không phải là một hành vi đáng để mọi người bắt chước, nhưng lại là một sự thực không cần tranh cãi. Chạy đến với cái lợi tránh xa cái hại là thường tình của con người, anh không thể trách người ta nhân tình ấm lạnh, thế thái viêm lương, không phải mỗi cá nhân bình thường đều có thể đạt đến cảnh giới vô tư cao thượng. Nhân đó, bất luận anh là người nghèo khó sống giữa chợ ồn ào náo nhiệt mà chẳng có ai để ý đến, hay anh là một phú ông sống nơi núi sâu yên tĩnh, chỉ cần giữ được tâm thái bình tĩnh, thể tất lượng thứ, thì đại để cũng có thể hưởng thụ sự thanh tĩnh nơi chợ ồn ào và hưởng thụ sự phồn hoa chốn núi sâu yên tĩnh.

Nhân tình thế thái đã như thế, thì hà tất phải lao tâm khổ tứ? Không cần phải canh cánh trong lòng, cứ thuận theo tự nhiên là tốt.

                                                                      Huỳnh Chương Hưng

                                                                      Quy Nhơn 09/11/2022

Nguồn

TĂNG QUẢNG HIỀN VĂN

增广贤文

Thanh . Chu Hi Đào 周希陶  tu đính

Nam Kinh: Giang Tô Phụng Hoàng mĩ thuật xuất bản xã. 2015