Dịch thuật: Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời (2062) ("Truyện Kiều")

 

BÓNG HOA ĐẦY ĐẤT, VẺ NGÂN NGANG TRỜI (2062)

          Vẻ ngân: Tức ánh trăng. Trong bài từ Hành hương tử – Thuật hoài 行香子 - 述怀 của Tô Thức 苏轼 đời Tống có câu:

Thanh dạ vô trần

Nguyệt sắc như ngân

清夜无尘

月色如银

(Khí đêm trong mát không nhuốm bụi

Ánh trăng sáng trắng như màu bạc) 

Cửa chiền vừa cữ cuối xuân

Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời.

(“Truyện Kiều” 2061 – 2062)

Vẻ ngân: Có thể hiểu là ánh trăng sáng như bạc (ngân). Nhưng đây có mấy từ ngang trời nên chúng tôi hiểu là sắc Ngân hà như cách hiểu của TVK (bản của Trương Vĩnh Ký phiên âm – HCH)

Xét: Theo ý riêng, “vẻ ngân” ở câu 2062 này là ánh trăng. Có lẽ Nguyên Du đã liên tưởng đến câu “Nguyệt sắc như ngân” của Tô Thức.

Bản “Kim Vân Kiều” (Đoạn trường tân thanh) do Bùi Khánh Diễn chú thích, hai câu này là:

Cửa THUYỀN vừa cữ cuối xuân

Bóng hoa RỢP đất, BÓNG ngân ngang trời

(Sài Gòn: nxb Sống Mới, 1960) 

Trong “Tư liệu Truyện Kiều  - Bản Duy Minh Thị 1872” do GS Nguyễn Tài Cẩn phiên Nôm, câu 2061 là:

Cửa THIỀN  vừa TRĂNG cuối xuân

                                                     (Nxb Đại học quốc gia Hà Nội, 2002)

                                                                 Huỳnh Chương Hưng

                                                                 Quy Nhơn 16/11/2020