Dịch thuật: Đỗ Vũ

 

ĐỖ VŨ

杜宇 

          Tên của Thục Đế 蜀帝thời cổ, xưng Đế tại đất Thục vào cuối đời Chu, hiệu “Vọng Đế” 望帝, sau nhậm dụng Miết Linh 鱉令người nước Sở  làm Tướng (sau này xưng là Khai Minh Đế 开明帝). Vọng Đế tự cho đức của mình không băng Miết Linh nên nhường ngôi vị cho Miết Linh rồi quy ẩn ở Tây Sơn 西山. Lúc đó đương vào tháng Hai, chim quyên kêu vang “bố cốc bố cốc” 布谷布谷, âm thanh nghe như “bất như quy khứ” 不如归去 (chẳng bằng trở về), người đất Thục tưởng nhớ Vọng Đế nên gọi chim quyên là “Đỗ quyên” 杜鹃, “Đỗ Vũ” 杜宇, “Tử quy” 子规.

          Còn một thuyết khác, cho rằng Vọng Đế và người vợ của Miết Linh tư thông, sau khi sự việc bị phát giác, Vọng Đế xấu hổ với mọi người cho nên trốn vào trong núi, hồn hoá thành chim quyên, tiếng kêu nghe buồn khổ, cứ kêu mãi cho đến khi ra máu cũng không ngừng.

          “Đỗ Vũ” 杜宇, “Đỗ quyên” 杜鹃, “Tử quy” 子规xuất hiện rất nhiều trong thi ca cổ điển Trung Quốc, đa phần kí ngụ tình cảm thê lương bi ai.

Huỳnh Chương Hưng

Quy Nhơn 12/6/2026

Nguồn

TRUNG QUÔC CỔ ĐẠI VĂN HOÁ THƯỜNG THỨC TỪ ĐIỂN

中国古代文化常识辞典

Thương vụ ấn thư quán từ thư nghiên cứu trung tâm, 2024

Phụ lục của người dịch

         Theo sách Sưu thần ký thì Đỗ Vũ là tên một vị vua nước Thục thời Xuân Thu Chiến Quốc, vị quân chủ cuối cùng của Bồ Ti thị, ông có tính hoang dâm vô độ nên dưới thời ông tại vị chính sự nước Thục không ổn định. Đỗ Vũ nhân nhà Chu suy yếu bèn tự xưng đế hiệu tức Thục Vọng Đế (蜀望帝), ông từng thông dâm với phu nhân của vị tướng quốc lúc ấy là Biết Linh (鱉靈) và bị lộ tẩy nên Đỗ Vũ thẹn quá bèn nhường ngôi cho vị tướng quốc này, Biết Linh lên ngôi chính là Khai Minh thị. Tuy nhiên sau khi nắm trong tay quyền lực thì Biết Linh ngược đãi Đỗ Vũ cấp lương thực không đầy đủ khiến ông phải hậm hực mà bỏ nước ra đi, sau khi ông chết linh hồn hóa thành một loài chim suốt ngày chỉ kêu "quốc, quốc". Người ta bảo đấy là Thục Đế nhớ nước nên mới kêu như vậy, và dân gian đặt tên cho giống chim đó là chim Cuốc.

https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%97_V%C5%A9

 

Previous Post Next Post