Dịch thuật: Hầu môn tự hải (Quốc học điển cố)

 

HẦU MÔN TỰ HẢI

侯门似海

Điển xuất: “Tặng khứ tì” 赠去婢

Hầu môn nhất nhập thâm như hải

Tùng thử Tiêu Lang thị lộ nhân

侯门一入深如海

从此萧郎是路人

(Cửa nhà quyền quý một khi đã vào, giống như biển kia sâu thẳm

Từ đó, chàng Tiêu trở thành kẻ xa lạ bên đường)

          Thời Đường, có một vị Tú tài tên Thôi Giao 崔郊, bà cô của ông có một a đầu đoan trang mĩ lệ, trời phú cho một giọng hát hay, Thôi Giao rất yêu cô ấy, cô ấy cũng rất yêu Thôi Giao. Bà cô của Thôi Giao không biết chuyện đó. Do bởi gia cảnh nghèo túng bà cô đã bán tì nữ đó đến phủ đệ của một đại quan.

          Thôi Giao vô cùng nhớ thương, nhưng phủ đệ của cao quan môn cấm sâm nghiêm, người thường làm sao có thể vào được? Từ đó, Thôi Giao không gặp được người mà mình yêu thương.

          Một năm nọ vào tiết Thanh minh, Thôi Giao tình cờ gặp được nàng. Nàng lúc bấy giờ đã là người của phủ quan, không dám chào hỏi với Thôi Giao, Thôi Giao cũng không dám bước đến hỏi thăm. Hai người bốn mắt nhìn nhau, gần nhau trong gang tấc mà cảm thấy xa cách tận chân trời. Thôi Giao trong lòng đau buồn, nhưng không có cách nào bày tỏ với người mình yêu, nên đã làm bài thơ “Tặng khứ tì” 赠去婢:

Công tử vương tôn trục hậu trần

Lục Châu (1) thuỳ lệ đích la cân

Hầu môn nhất nhập thâm như hải

Tùng thử Tiêu Lang (1) thị lộ nhân

公子王孙逐后尘

绿珠垂泪滴罗巾

侯门一入深如海

从此萧郎是路人

(Các vương tôn công tử cả ngày chạy theo sau lưng nàng

Nàng Lục Châu xinh đẹp khóc nước mắt thấm ướt cả khăn tay

Cửa nhà quyền quý một khi đã vào, giống như biển kia sâu thẳm

Từ đó, chàng Tiêu trở thành kẻ xa lạ bên đường)

          Người đời sau dùng “Hầu môn tự hải” 侯门似海 (cũng viết là “Hầu môn như hải” 侯门如海) hình dung gia môn của kẻ hiển quý thâm nghiêm, người thường không thể vào được.

Chú của người dịch

1-Lục Châu / Tiêu Lang

-Lục Châu 绿珠: là một mĩ nữ nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, vốn họ Lương . Thạch Sùng 石崇 dùng 10 hộc minh châu mua nàng về làm thiếp. Khi loạn bát vương phát sinh, Triệu Vương Tư Mã Luân 赵王司马伦 chuyên quyền, Thạch Sùng thất thế. Thủ hạ của Tư Mã Luân là Tôn Tú 孙秀 ngầm mến mộ Lục Châu, sai người đến đòi Thạch Sùng giao Lục Châu. Thạch Sùng gọi mấy chục ca kĩ trong nhà bảo trốn chạy, riêng giữ một mình Lục Châu lại. Tôn Tú đại nộ, thuyết phục Tư Mã  Luân giết Thạch Sùng. Khi binh sĩ của Tư Mã Luân đến cổng vườn Kim Cốc 金谷, Thạch Sùng nói với Lục Châu: “Ta lần này đắc tội với nàng rồi”. Lục Châu khóc đáp lời rằng: “Thiếp xin được chết trước mặt chàng”. Thế là Lục Châu nhảy lầu tự tận.

          Thi nhân các đời ngâm vịnh Lục Châu rất nhiều. Ở đây Thôi Giao mượn Lục Châu để chỉ người yêu của mình.

          -Tiêu lang 萧郎: nguyên chỉ Lương Vũ Đế Tiêu Diễn 梁武帝萧衍, người kiến lập nhà Lương  thời Nam Triều. Tiêu Diễn phong lưu đa tài, rất nổi tiếng trong lịch sử. Người đời sau dùng “Tiêu lang” trong thơ ca, phiếm chỉ con trai hoặc con trai mà người con gái yêu mến. Trong bài thơ trên, Thôi Giao tự ví mình.

         Có thuyết cho “Tiêu lang” là Tiêu Sử 萧史 giỏi thổi sáo thời Xuân Thu trong truyền thuyết, được Tần Mục Công 秦穆公 gả con gái là Lộng Ngọc 弄玉 cho. Cả hai cùng tu tiên cuối cùng cưỡi rồng cưỡi phụng bay lên trời.

https://www.ppzuowen.com/book/xiaoxueshengshici/meidelingrenzhixidetangshi/167809.html

Huỳnh Chương Hưng

Quy Nhơn 01/6/2026

Nguồn

ĐỒ GIẢI QUỐC HỌC ĐIỂN CỐ

图解国学典故

Chủ biên: Nhậm Tê Nhiên 任犀然

Bắc Kinh: Trung Quốc Hoa Kiều xuất bản xã, 2016

Previous Post Next Post