Dịch thuật: Yêu triền vạn quán

 

YÊU TRIỀN VẠN QUÁN

          Người xưa gọi công tác phí hoặc chi phí đi lại là “bàn triền” 盘缠. Nhìn chung, một người khi ra ngoài làm việc phải mang theo “bàn triền”, từ ngữ tương quan với nó có “Yêu triền vạn quán” 腰缠万贯 (bên hông giắt vạn xâu tiền), hình dung tài thì đại nhưng khí lại thô. Thế thì tại sao tiền tài lại có quái danh “bàn triền”? thời cổ có tiền phải là giắt ở bên hông?

          Điều này cần phải bắt đầu nói từ hình trạng của tiền. Tiền cổ nhìn chung là ngoài tròn trong vuông, loại tiền tệ đúc bằng kim loại mà ở giữa có lỗ, thường lấy dây xâu lại, cứ 1.000 tiền thành một xâu, xâu tiền gọi là “quán” , cho nên, 1000 tiền gọi là 1 xâu tiền hoặc 1 quán tiền. Người xưa mỗi khi ra khỏi nhà, chỉ có thể mang theo tiền đồng xâu thành xâu, đem xâu tiền đó quấn tròn lại rồi giắt bên hông, vừa tiện vừa an toàn, nhân đó người xưa tiền đi đường vừa “bàn” (quấn tròn) vừa “triền” (giắt bên hông) gọi là “bàn triền”.

          Thành ngữ “Yêu triền vạn quán” 腰缠万贯xuất từ “Tiểu thuyết – Ngô Thục nhân” 小说 - 吴蜀人của Ân Vân 殷芸thời Nam triều:

          Hữu khách tương tùng, các ngôn sở chí. Hoặc nguyện vi Dương Châu Thứ sử, hoặc nguyện đa ti tài, hoặc nguyện kị hạc thướng thăng. Kì nhất nhân viết: ‘yêu triền thập vạn quán, kị hạc thướng Dương Châu. Dục kiêm tam giả.’

          有客相从, 各言所志. 或愿为扬州刺史, 或愿赀财, 或愿骑鹤上升. 其一人曰: ‘腰缠十万贯, 骑鹤上扬州. 欲兼三者’.

          (Có mấy người khách đi cùng với nhau, mỗi người nói lên chí hướng của mình. Có người nói muốn làm Thứ sử Dương Châu, có người muốn được nhiều tiền, có người lại muốn cưỡi hạc bay lên trời trở thành thần tiên. Trong đó dó một người nói rằng: ‘Bên hông đeo 10 vạn quan tiền, cưỡi hạc bay đến Dương Châu. Muốn được gồm của cả ba người kia.’

          Trong xã hội hiện đại do bởi lưu hành tiền giấy, không thể đem tiền giắt bên người, nhưng từ “bàn triền” 盘缠vẫn còn được dùng đến nay.

Huỳnh Chương Hưng

Quy Nhơn 16/4/2026

Nguyên tác Trung văn

Trong quyển

THÚ VỊ VĂN HOÁ TRI THỨC ĐẠI TOÀN

趣味文化知识大全

Thanh Thạch 青石 biên soạn

Trung Quốc Hoa kiều xuất bản xã, 2013

Previous Post Next Post