Dịch thuật: Nàng rằng xin quyết gieo cầu (361) (Bích Câu kì ngộ)

 

NÀNG RẰNG XIN QUYẾT GIEO CẦU (361)

          Gieo cầu: Tức tập tục ném tú cầu để kén rể. Tục tục này vốn có nguôn gốc từ dân tộc Tráng (Choang).

          Thời cổ thịnh hành tập tục dùng một loại binh khí bằng đồng gọi là “phi đà” 飞砣 để ném trong lúc săn bắn. Về sau người ta đem “phi đà” cải chế thành túi hoa ném qua lại lẫn nhau. Đến thời Tống, diễn biến thành phương thức mà nam nữ dân tộc Tráng dùng tú cầu để biểu thị tình yêu. Liên quan đến tú cầu, có lưu truyền một truyền thuyết cảm động.

          Theo khảo chứng của các chuyên gia, “phao tú cầu tuyển phu tế” 抛绣球选夫婿 (gieo cầu kén rể) bắt nguồn từ truyền thuyết tú cầu của tộc Tráng  ở Quảng Tây 广西.

          Truyền thuyết kể rằng, hơn 800 năm trước, tại một sơn thôn nhỏ ở Tĩnh Tây 靖西 Quảng Tây 广西 có thanh niên nghèo tên A Đệ 阿弟. A Đệ tính tình trung thực đôn hậu, cần cù chăm chỉ. Một ngày nọ, A Đệ gặp được cô gái ở thôn bên cạnh tên là A Tú 阿秀, hai người cảm mến nhau. A Đệ dựa vào đôi tay của mình làm giàu lên, sau đó vui mừng hớn hở đến nhà A Tú cầu hôn. Không ngờ, A Tú xinh đẹp lúc lên đường ra chợ, bị tên Ác Thiếu 恶少trên huyện nhìn thấy. Để chiếm được A Tú, Ác Thiếu hai ba lần vừa ép vừa dụ dỗ, nhưng A Tú trước sau vẫn không thoả hiệp.

          Ác Thiếu nghe nói A Tú sớm đã ngầm hứa lấy tên nghèo khổ A Đệ, y bèn mưu cùng quan phủ cho bắt A Đệ. A Tú biết mình đã làm liên luỵ tới A Đệ, nhưng lại không có sức kháng cự lại quan phủ, chỉ có thể suốt ngày than khóc, chẳng bao lâu đôi mắt bị mù. Nghe nói A Đệ bị xử tử hình, A Tú cũng không  muốn lưu lại thế gian nên quyết định theo A Đệ xuống suối vàng cùng hẹn kiếp sau. Thế là, A Tú lấy kim chỉ bắt đầu làm quả tú cầu, hi vọng kiếp sau có thể dùng nó làm tín vật, tìm được người mình mong muốn.

          A Tú sau khi đôi mắt bị mù đương nhiên không khéo tay như trước, trước lúc A Đệ lâm hình một ngày, A Tú mới làm xong tú cầu thấm đầy máu tươi của mình. A Tú đến mua chuộc tên ngục tốt để gặp mặt A Đệ lần cuối cùng. Khi A Tú đưa tú cầu cho A Đệ - người bị hành hạ đến mức không còn nhân dạng, trong tú cầu bỗng phát ra một luồng ánh sáng bao trùm lấy A Đệ và A Tú, cuốn hai người vào trong tú cầu. Đợi đến lúc họ mở mắt, thấy mình đã ở một nơi xa lạ, như chốn đào nguyên khác xa với thế giới bên ngoài. Từ đó, hai người sống một cuộc sống hạnh phúc.

          Trong mắt người tộc Tráng, tú cầu tràn đầy sắc thái thần kì. Lại nhân truyền thuyết cổ xưa này, tú cầu trở thành vật cát tường của người tộc Tráng. Thanh niên nam nữ tộc Tráng lấy tú cầu làm tín vật, ước định chung thân đại sự.

          Còn như việc “gieo cầu kén rể”, hoàn toàn không có sách vở nào ghi chép rõ ràng. Tuy trong thơ cổ có câu:

Thiên nhai trực phù hoa chi quá

Trạch tế lâu cao thái cầu truỵ

天街直扶花枝过

择婿楼高彩球坠

(Cành hoa trong kinh thành đi tới

Chọn rể từ lầu cao, quả tú cầu rơi)

          Nhưng đó là hiện tượng cá biệt chỉ tồn tại ở dân gian. Thời cổ, đối với việc hôn nhân yêu cầu vô cùng nghiêm túc, nếu không “môn đương hộ đối” 门当户对 “môi chước chi ngôn” 媒妁之言 thì rất khó mà được như nguyện. đương nhiên cũng sẽ không dễ gì dùng tú cầu để quyết định hôn nhân.

          (Theo Thanh Thạch 青石: Thú vị văn hoá tri thức đại toàn趣味文化大全

Trung Quốc Hoa kiều xuất bản xã, 2013)

Nàng rằng: Xin quyết gieo cầu

Tấm son thề với trên đầu xanh xanh

(Bích Câu kì ngộ: 361 - 362)

                                                                   Huỳnh Chương Hưng

                                                                   Quy Nhơn 28/8/2022