Dịch thuật: Vô lệ khả đăng lâu (348) (Đặng Trần Côn: Chinh phụ ngâm)

 

VÔ LỆ KHẢ ĐĂNG LÂU (348)

無淚可登樓

Không còn nước mắt để lên lầu 

          Vương Xương Linh 王昌龄thời Đường ở bài Khuê oán 闺怨 viết rằng:

Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu

Xuân nhật ngưng trang thướng thuý lâu

Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc

Hối giao phu tế mịch phong hầu

闺中少妇不知愁

春日凝妆上翠楼

忽见陌头杨柳色

悔教夫婿觅封侯

(Thiếu phụ chốn phòng khuê trước giờ chưa biết qua nỗi sầu khổ

Mùa xuân đến, trang điểm thật đẹp bước lên lầu

Chợt thấy sắc xanh của hàng dương liễu bên đường

Hối hận đã xui chồng tòng quân ra biên tái lập công để được phong hầu)

https://baike.baidu.com/item/%E9%97%BA%E6%80%A8/5802506

Theo ý riêng, ở câu 348 này, Đặng Trần Côn đã liên tưởng đến ý của hai câu đầu bài Khuê oán của Vương Xương Linh, nhưng tác giả đã dùng ngược ý để biểu thị lòng sầu thương vô hạn của chinh phụ đối với chinh phu.

Câu 348 bản diễn Nôm “Chinh phụ ngâm diễn ca” tương truyền của Đoàn Thị Điểm là:

E không lệ ngọc mà lên trông lầu (296) 

                                                                            Huỳnh Chương Hưng

                                                                            Quy Nhơn 26/12/2021