Dịch thuật: Tiêu cổ xao tàn đới bị can (294) (Đặng Trần Côn: Chinh phụ ngâm)

 

TIỀU CỔ XAO TÀN ĐỚI BỊ CAN (294)

譙鼓敲殘帶憊肝

Nghe tiếng trống ở vọng lâu trên thành báo canh tàn, lòng u buồn uể oải. 

          Tiều cổ譙鼓/谯鼓: “Tiều” là vọng lâu trên cổng thành. “Tiều cổ” 譙鼓 tức tiếng trống cầm canh ở vọng lâu trên cổng thành. Như trong bài Khách trung hàn dạ hí tác trường dao 客中寒夜戏作长谣 của Lục Du 陆游đời Tống có câu:

Đông đông mặc sổ nghiêm tiều cổ

Cảnh cảnh độc khán u song đăng

鼕鼕默数严谯鼓

耿耿独看幽窗灯

(Thùng thùng, ngầm đếm tiếng trồng cầm canh nghiêm nhặt

Thắc thỏm, một mình nhìn ngọn đèn bên cửa sổ u buồn)

https://baike.baidu.com/item/%E8%B0%AF%E9%BC%93/10326369

Câu 294 bản diễn Nôm “Chinh phụ ngâm diễn ca” tương truyền của Đoàn Thị Điểm là:

Trống tiều khua như rứt buồng gan (250)

          Chữ “tiều” ở bản diễn Nôm viết là có nghĩa là “củi”, người kiếm củi là “tiều phu” 樵夫. Đúng ra phải là chữ này.

Bản Chinh phụ ngâm khúc của Vân Bình Tôn Thất Lương, nxb Tân Việt, in năm 1953 là:

Trống tiều khua như ĐỐT buồng gan

                                                                            Huỳnh Chương Hưng

                                                                            Quy Nhơn 23/10/2021