Thứ Năm, 25 tháng 4, 2019

Dịch thuật: Hái thuốc lạc vào cõi tiên

Đăng lúc  22:47  |  Thư Mục  Nghiên Cứu - Dịch Thuật

HÁI THUỐC LẠC VÀO CÕI TIÊN

          Theo Lịch thế chân tiên thể đạo thông giám 历世真仙体道通鉴:
          Thời Hán Minh Đế 汉明帝, có hai người tên là Lưu Thần 刘晨và Nguyễn Triệu 阮肇, họ kết bạn đi đến núi Thiên Thai 天台hái thuốc. Kết quả, ở trong núi lạc mất phương hướng, tìm không thấy đường xuống núi. Họ quanh quẩn mấy ngày mà không ra được, lương thực cũng đã hết. Hai người đang lúc đói, tìm khắp nơi thứ gì có thể ăn cho đỡ đói, bỗng họ trông thấy trong núi có một cây đào, trên cành đầy những quả tươi. Hai người vô cùng vui mừng, lập tức hái ăn, khi đào tươi nuốt xuống, phút chốc họ cảm thấy có tinh thần, thế là tiếp tục tìm đường xuống núi.
          Giữa đường hai người trông thấy một khe nước từ trên núi đổ xuống, họ dừng lại uống mấy ngụm, đồng thời ra giữa giòng tắm gội, sau đó lại tiếp tục lên đường. Đi được chẳng bao lâu, họ trông thấy một khoảnh rau xanh giữa núi, còn thấy một khe nước chảy ra, giữa giòng lại thấy mấy hạt cơm mè. Hai người nghĩ rằng chắc có nhà ở gần đâu đây, thế là họ tiếp tục tiến về phía trước. Họ lội qua một khe nước sâu độ 4 xích, rồi đi khoảng 1 dặm đường, lại qua một ngọn núi nữa, thuận theo giòng nước mà đi, đến một nơi cảnh sắc đẹp mê hồn, giống như cõi tiên.
          Hai người đến trước một toà nhà lộng lẫy, ngay lúc này có hai cô gái xinh đẹp tuyệt trần đến đón, gọi thẳng tên hai người là Lưu Thần và Nguyễn Triệu, giống như bạn cũ vui mừng gặp nhau, lại còn cất cao giọng nói:
          - Hai vị sao mà bây giờ mới đến, để cho chúng tôi khổ sở chờ đợi ở nơi đây?
          Hai người cảm thấy vô cùng kinh ngạc, theo hai cô gái tiến vào, chỉ thấy trong phòng trang hoàng hoa lệ, trưng bày đủ các loại, nhiều vật phẩm mà trên đời không thấy đều có ở đây. Thị giả áo xanh đứng hầu hai bên  mĩ nữ cũng đều là nữ, không có nam. Một lát sau, mĩ nữ mời hai người ngồi, họ bưng lên cơm mè và thịt dê rừng, có cả rượu ngon để dùng, hai người cảm thấy vô cùng ngon. Sau khi ăn xong, có mấy vị khách tiên dâng đào, nói rằng cung kính chúc mừng hai chàng rể đã tới, lại còn lấy ra những nhạc khí mang theo diễn tấu những khúc nhạc du dương, mãi cho đến chiều tối mới rời khỏi.
          Cứ như vậy, hai chàng Lưu, Nguyễn lưu lại nơi đó, suốt ngày uống rượu nghe nhạc với hai cô gái xinh đẹp, vô cùng nhàn hạ. Bất giác đã 5 ngày trôi qua, hai người cũng muốn về nhà, bèn cáo từ hai. Hai cô gái ra sức can ngăn, nói rằng:
          - Hai vị đến được cõi tiên này là có phúc, ngày ở nơi đây so với quê nhà của hai vị dài hơn gấp bội. Đến cõi tiên này cần hưởng thụ một số ngày, ở thêm nửa năm nữa, đợi thời tiết ấm lên hai vị có thể đi.
          Thế là hai người lại ở lại.
          Đến khoảng tháng 2 tháng 3, mùa xuân ấp áp, muôn hoa đua nở, trăm loài chim đua hót. Tiếng hót của chim lại gợi đến tình nhớ quê hương của hai người, thế là họ kiên quyết về nhà. Hai tiên nữ thấy giữ lại không được, bèn gọi các tiên nữ đến đưa tiễn. Hai người từ cửa động ra đi, rời khỏi cửa động chẳng bao xa đã ra đến đường lớn, từ đường lớn đi thẳng về quê nhà. Khi đến quê nhà hoàn toàn không thấy một người quen nào. Người ở quê nghe nói hai người vốn sống ở làng này họ cảm thấy rất kì lạ. Hỏi kĩ mới biết, những người này hiện đã là cháu đời thứ 7 của hai người. Số con cháu này chỉ nghe nói họ từng có một ông tổ xa vào núi hái thuốc, rồi một đi không trở lại. Hai người thấy đã không có thân thuộc trên đời, cũng không có nơi cư trú, những con cháu đời sau này đã quá xa, không tiện ở lại, thế là hai người lại muốn về lại núi chỗ có hai tiên nữ. Nhưng khi họ tìm con đường mà năm nọ đi vào núi, lại tìm không thấy. Về sau người ta cũng không biết hai vị Lưu Thần và Nguyễn Triệu cuối cùng đi đến nơi nào.

                                                            Huỳnh Chương Hưng
                                                            Quy Nhơn 25/4/2019

Nguyên tác Trung văn
          THÁI DƯỢC NHẬP TIÊN CẢNH
菜药入仙境
Trong quyển
ĐẠO KINH CỐ SỰ
道经故事
Biên soạn: Dương Ngọc Huy 杨玉辉
Tứ Xuyên văn nghệ xuất bản xã, 2002

Chia sẻ bài viết

Mã nguồn bởi Huỳnh Chương Hưng
Copyright © 2012 Huỳnh Chương Hưng.
back to top