Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2018

Dịch thuật: Đối chứng há dược (thành ngữ)

Đăng lúc  20:29  |  Thư Mục  Nghiên Cứu - Dịch Thuật

ĐỐI CHỨNG HÁ DƯỢC
对症下药
THEO CHỨNG MÀ BỐC THUỐC

Giải thích: nguyên vốn chỉ việc căn cứ vào chứng bệnh mà uống thuốc. Thành ngữ này dùng để ví đối với tình huống khác nhau thì dùng biện pháp khác nhau để xử lí.
Xuất xứ: Tấn . Trần Thọ 陈寿: Tam quốc chí – Nguỵ thư – Hoa Đà truyện 三国志 - 魏书 - 华佗传

          Một buổi chiều nọ, Hoa Đà 华佗 đang bận chẩn bệnh kê toa cho bệnh nhân, bấy giờ ngoài cửa có hai người đi đến: một người là phủ lại Nghê Tầm 倪寻, còn người kia là thương nhân Lí Diên Cộng 李延共. Mặt họ đỏ rực, tay ôm lấy đầu, vừa bước vừa rên tiến vào cửa, toàn thân không có sức, họ ngồi đơ trên trường kỉ.
          Hoa Đà nhiệt tình bước đến hỏi hai người mắc phải bệnh gì. Cả hai chỉ vào đối phương, dị khẩu đồng thanh, nói rằng:
          - Cả hai chúng tôi đều cảm thấy đầu đau thân nóng.
          Hoa Đà không nói tiếng nào, sau khi lần lượt xem mạch cho họ, mới nói:
          - Tiên sinh Nghê Tầm phải uống thuốc thông đường ruột và dạ dày, còn tiên sinh Diên Cộng phải uống loại thuốc để toàn thân ra mồ hôi.
          Hai người cảm thấy kì lạ, hỏi rằng:
          - Thưa thầy, hai chúng tôi bệnh tình như nhau, sao thuốc uống lại khác nhau?
          Hoa Đà cười đáp rằng:
          - Nghê Tầm thân thể bên ngoài không có bệnh, nguyên nhân của bệnh là từ bên trong gây hại đến việc ăn uống; Diên Cộng bên trong không có bệnh, nguyên nhân của bệnh là từ bên ngoài bị phong hàn. Hai người các anh tuy bệnh tình tương đồng, nhưng nguyên nhân gây bệnh khác nhau, nhân đó thuốc uống cũng phải khác nhau, đó gọi là “đối chứng há dược”.
          Hai người theo toa thuốc mà bốc thuốc. Sau khi về nhà uống thuốc, qua ngày hôm sau cả hai đều khỏi bệnh.

                                                       Huỳnh Chương Hưng
                                             Quy Nhơn 30/6/2018

Nguyên tác Trung văn
ĐỐI CHỨNG HÁ DƯỢC
对症下药
TRUNG QUỐC THÀNH NGỮ CỐ SỰ TỔNG TẬP
中国成语故事总集
(tập 1)
Chủ biên: Đường Kì 唐麒
Trường Xuân – Thời đại văn nghệ xuất bản xã, 2004. 

Chia sẻ bài viết

Mã nguồn bởi Huỳnh Chương Hưng
Copyright © 2012 Huỳnh Chương Hưng.
back to top