Dịch thuật: Thuận tính tự nhiên (Đạo kinh cố sự)

 

THUẬN TÍNH TỰ NHIÊN

 

          Theo Nam Hoa chân kinh 南华真经

          Nhan Hồi 颜回 đi về phía đông đến nước Tề, Khổng Tử 孔子 do bởi lo lắng nên biểu hiện vẻ u sầu. Tử Cống 子贡 nhìn thấy, liền rời chiếu tiến đến hỏi:

          - Học trò xin được hỏi, Nhan Hồi đi về phía đông đến nước Tề, thầy lại có sắc mặt u sầu, vì sao như thế?

          Khổng Tử nói rằng:

          - Anh hỏi hay lắm! Ngày trước Quản Tử 管子 có câu nói, ta cảm thấy rất hay. Ông ấy nói rằng: ‘Túi nhỏ không thể đựng vật lớn, dây ngắn không thể múc nước giếng sâu.’ Nói như thế, là cho rằng tính mệnh mỗi vật đều có đạo lí hình thành của nó, còn sự tồn tại của hình thể cũng có điều kiện thích nghi với nó, điều đó không thể cải biến. Ta lo Nhan Hồi đi đến nước Tề nói với Tề Hầu 齐侯 những lời đạo lí của Nghiêu Thuấn Hoàng Đế 黄帝, lại còn cường điệu chủ trương của Toại Nhân thị 燧人氏, Thần Nông thị 神农氏. Tề Hầu nghe xong sẽ theo kinh nghiệm của bản thân để nhận thức mà lí giải không được, lí giải không được sẽ phát sinh nghi hoặc, nếu Tề Hầu phát sinh nghi hoặc, thì Nhan Hồi gặp phải tai ương rồi.

          Anh lẽ nào chưa nghe qua câu chuyện này? Ngày trước có một con chim biển bay đến ngoại thành nước Lỗ, Lỗ Hầu nghinh đón đưa nó vào trong Thái miếu, dâng rượu ngon cho nó uống, tấu nhạc Cửu Thiều 九韶 cho nó vui, giết trâu mổ dê làm thức ăn dâng cho nó ăn. Kết quả, chim biển hoa mắt u buồn, không dám ăn một miếng, không dám uống một li, chỉ qua ba ngày sau là chết. Đó là Lỗ Hầu dùng cách nuôi người để nuôi chim, chứ không phải dùng cách nuôi chim để nuôi chim. Nếu dùng cách nuôi chim để nuôi chim thì nên để nó nghỉ chốn rừng sâu, bước trên bãi cát, bơi trong sông hồ, ăn tôm cá nhỏ, hoạt động theo tập tính của bầy, sống một cuộc sống tự do tự tại. Chim sợ nhất là nghe tiếng người, anh hà tất phải huyên náo trước mặt nó! Nếu tấu nhạc Hàm Trì 咸池 Cửu Thiều 九韶 nơi dã ngoại của hồ Động Đình 洞庭, loài chim nghe sẽ bay đi mất, loài thú nghe sẽ chạy mất, loài cá nghe sẽ lặn mất, nhưng con người nghe sẽ vây lại tán thưởng. Cá ở trong nước thì sống, người ở trong nước thì chết, bẩm tính của người và cá khác nhau, nhân đó mà tập tính yêu ghét cũng khác nhau. Cho nên bậc tiên thánh không mong cầu sự chỉnh tề nhất trí của tài năng, cũng không mong cầu mọi sự việc đều giống nhau, họ chỉ cần cầu danh và thực phù hợp là được. Phàm sự việc cần thích hợp với trình độ, điều đó gọi là “Điều lí thông đạt, phúc phận thường tại” 条理通达, 福分常在.

 

                                                                    Huỳnh Chương Hưng

                                                                    Quy Nhơn 21/12/2021

Nguyên tác Trung văn

HOÀNG CHÂN NHÂN LIỆU SỰ NHƯ THẦN

黄真人料事如神

Trong quyển

ĐẠO KINH CỐ SỰ

道经故事

Biên soạn: Dương Ngọc Huy 杨玉辉

Tứ Xuyên văn nghệ xuất bản xã, 2002