Thứ Ba, 5 tháng 11, 2019

Dịch thuât: Lữ Bố (kì 1) (Hổ chi uy)

Đăng lúc  17:12  |  Thư Mục  Nghiên Cứu - Dịch Thuật

LỮ BỐ
(kì 1)

          Lữ Bố 吕布 (? – năm 200) tự Phụng Tiên 奉先, người Cửu Nguyên 久原quận Ngũ Nguyên 五原 thời Tam Quốc. Lữ Bố là viên mãnh tướng, nói về võ nghệ thì rất ít người là đối thủ. Lữ Bố trước sau nhận Đinh Nguyên 丁原 và Đổng Trác 董卓làm nghĩa phụ, 2 lần giết chết nghĩa phụ. Lữ Bố lúc qua lại với Viên Thuật 袁术 và Lưu Bị 刘备, cũng phản phúc vô thường, cuối cùng không ai chịu thu nhận, ở vào tình cảnh mọi người quay lưng bà con xa lánh. Lữ Bố có tài nhưng không có đức, cuối cùng bị Tào Tháo giết chết.

TAY VUNG ĐAO, ĐÍCH THÂN GIẾT CHẾT NGHĨA PHỤ
ĐINH NGUYÊN
          Lữ Bố lúc nhỏ, cha mệ đều mất. Lữ Bố tướng mạo anh tuấn, sức lự phi phàm, được Thứ sử Tịnh Châu 并州 là Đinh Nguyên丁原 nhận nuôi dưỡng. Lữ Bố lớn lên trong quân của Đinh Nguyên, luyện tập võ nghệ, tinh thông xạ kị, hiệu xưng là “Phi tướng” 飞将.
          Sau khi Đinh Nguyên được thăng làm Thứ sử, nhậm Lữ Bố làm chủ bạ, nắm giữ sự vụ trong quân, xem Lữ Bố như tâm phúc. Lữ Bố và Đinh Nguyên có quan hệ thân mật, vào thì cùng an, ra thì hộ vệ. Do bởi có lữ Bố làm chỗ dựa, Đinh Nguyên ở trong số tướng lĩnh các lộ đã  trổ hết tài năng.
          Lữ Bố là người tài trong số các võ tướng thời Tam Quốc, rất ít người có thể cùng giao chiến. Lữ Bố sống khí vũ hiên ngang, uy phong các mặt, tay cầm phương thiên hoạ kích, thần thái bất phàm. Đầu bới tóc đội kim quan, thân khoác chiến bào bách hoa, lưng thắt đai, cung tên đeo bên người, tay cầm hoạ kích, ngồi trên ngựa Xích thố. Có thể nói là “nhân trung Lữ Bố, mã trung Xích thố”  人中吕布, 马中赤兔 (trong đám người, nổi bật có Lữ Bố, trong số ngựa, nổi bật có Xích thố).
          Mùa hạ tháng 4 niên hiệu Trung Bình 中平 thứ 6, Linh Đế 灵帝giá băng, thái tử Lưu Biện 刘辩 tức vị. Đương thời, Thập thường thị nắm giữ triều chính, vị cao quyền trọng. Cậu của Lưu Biện là Hà Tiến 何进muốn tru sát Thập thường thị, chiêu nạp dũng sĩ bốn phương tụ hội ở đô thành, Đổng Trác 董卓, Đinh Nguyên 丁原 cũng có trong số đó.
          Về sau, Thập thường thị bị giết, Hà Tiến cũng bị giết, Đổng Trác đoạt lấy binh mã của Hà Tiến, thực lực lớn mạnh, các công khanh đều rất sợ.
          Tại vườn Ôn Minh 温明, sau khi Đổng Trác nói muốn phế Lưu Biện, lập Trần Lưu Vương Lưu Hiệp 陈留王刘协, giả vờ trưng cầu ý kiến quần thần, quần thần sợ, không dám trả lời. Đinh Nguyên hét rằng:
          - Không được! Ông là người nào? Dám khẩu xuất cuồng ngôn, coi khinh Hán thất không có người sao? Thiên tử là đích trưởng tử của Linh Đế, ông dựa vào đâu mà đòi phế? Lẽ nào không sợ diệt cả chín họ à?
          Đổng Trác thấy Đinh Nguyên dám giở trò với mình, thái độ cứng rắn, cần phải cho Đinh Nguyên biết tay, không thể đàn hặc quần thần. Đổng Trác tay đè kiếm, hét rằng:
          - Ông dám ở đây ngang ngược, hôm nay ta phải cho đầu ông rơi xuống đất, xem ông có còn cuồng không!
          Đổng Trác tuốt kiếm, bách quan vô cùng sợ.
          Đinh Nguyên cười mỉm, nhìn không hề động đậy. Một lát sau, Đổng Trác lại hạ kiếm xuống, cho vào vỏ, nhảy lên chỗ ngồi phía trên. Hoá ra Đổng Trác phát hiện sau lưng Đinh Nguyên có Lữ Bố đang đứng. Lữ Bố thân cao 1 trượng, vai rộng lưng tròn, anh tuấn dị thường, một tay cầm kiếm, tay kia cầm phương thiên hoạ kích, hai mắt trừng trừng.
          Dưới sự cổ động của Đinh Nguyên, Lư Thực 卢植 cùng các đại thần đề xuất ý kiến phản đối. Đổng Trác vô cùng tức giận. Tan buổi tiệc, Đổng Trác chuẩn bị bức vấn quần thần, ai không theo chém đầu ngay lập tức. Đổng Trác chưa ra tay, Lữ Bố theo Đinh Nguyên từ trong vườn bước ra, quan sát động tĩnh của Đổng Trác, Đổng Trác sợ bèn lên đường về phủ. Bách quan được thoát thân. Sau khi về phủ, Đổng Trác buồn bực không vui, giận đến mức không nói ra lời.
          Sáng sớm hôm sau, Đổng Trác vừa mới ăn xong, quân sĩ báo cáo, nói rằng Đinh Nguyên dẫn quân khiêu chiến ngoài thành. Đổng Trác dẫn quân xuất thành, bày thế trận, muốn giết Đinh Nguyên. Đổng Trác từ xa nhìn, chỉ thấy Lữ Bố với bộ quân trang, nhảy lên ngựa, trong tay có phương thiên hoạ kích, giống tướng nhà trời xuống phàm trần.
          Lữ Bố một ngựa đi đầu, xông lên, Đinh Nguyên dẫn quân theo sau, Đổng Trác không đủ sức chống lại, bèn quay ngựa bỏ chạy, chạy được 30 dặm, nhìn thấy sau lưng không có truy binh, mới từ từ an tâm.
          Mấy ngày liền, Đổng Trác ngủ không ngon giấc, bọn Lí Nhu 李儒biết ông ta sợ Lữ Bố, không tiện nói ra, trong lòng rất lo.
          Ngày nọ, tướng lãnh Lí Túc 李肃 cầu kiến Đổng Trác, nói rằng:
          - Chúa công buồn bực không vui, có phải là vì Lữ Bố?
          Đổng Trác thất kinh, tức giận nói rằng:
          - Thế ông có cách gì không?
          Lí Túc nói rằng:
          - Tôi trước sau chỉ nghĩ đến một việc, tôi với Lữ Bố là đồng hương, Lúc nhỏ từng chơi với nhau nên biết rõ con người Lữ Bố, hữu dũng nhưng vô mưu, lại là người thấy lợi là quên nghĩa. Tôi muốn lấy thân phận là đồng hương, mang lễ vật đi gặp Lữ Bố, chuyển đạt ý của chúa công, khuyên Lữ Bố hàng chúa công. Chúa công thấy kế đó như thế nào?
          Đổng Trác cả mừng, nói với Lí Túc:
          - Chỉ cần Lữ Bố về với ta, lễ vật gì ta cũng không tiếc, ông cần thứ gì?
          Lí Túc nói:
          - Chúa công có con ngựa quý, tên là “Xích thố” 赤兔, ban ngày đi được ngàn dặm, ban đêm đi được tám trăm dặm. Lại thêm vàng ngọc, hứa cho chức quan cao, Lữ Bố nhất định sẽ đến hàng. Chúa công lo gì mà không xưng bá thiên hạ!
          Đổng Trác y lời, mệnh Lí Túc nhanh chóng đến quân trung của Lữ Bố khuyên hàng.
          Lí Túc và 2 nô bộc dẫn theo ngựa Xích thố và rất nhiều báu vật đến quân doanh của Lữ Bố, nói là đồng hương cầu kiến. Sau khi vào, Lí Túc miệng gọi  “hiền đệ”, tiến lên phía trước thi lễ. Lữ Bố sững sờ hỏi:
          - Ông là ai. sao lại gọi ta là hiền đệ?
          Lí Túc hỏi lại:
          - Lẽ nào ông quên, tôi là Lí Túc quê ở Ngũ Nguyên, lúc nhỏ tôi là ông cùng chơi đùa với nhau!
          Lữ Bố vội hành lễ, nói rằng:
          - Thất lễ! thất lễ! Không biết Lí huynh hiện là quan cao ở nơi nào?
          Lí Túc đáp rằng:
          - Tôi hiện là Hổ bôn Trung lang tướng tại triều. Nghe nói hiền đệ vốn có chí lớn, tôi rất vui mừng. Hôm nay có được con ngựa Xích thố, ngày đi được ngàn dặm. Hiền đệ là thânn vũ nó rất xứng để hiền đệ cưỡi, tôi đặc biệt tặng cho hiền đệ.
          Lữ Bố nhìn thấy, quả thực là ngựa quý, toàn thân màu đỏ, không có một sợi lông tạp nào, thân dài 1 trượng, cao đến 8 xích, có thần thái như muốn bay lên không. Lữ Bố sai người đưa ngựa vào chuồng chăm sóc. Lữ Bố và Lí Túc uống rượu chuyện trò. Lí Túc sai nô bộc dâng báu vật, Lữ Bố nhận toàn bộ.
          Rượu đến lúc ngà say, Lí Túc hỏi Lữ Bố:
          - Lâu năm không gặp, hiền đệ vẫn tốt chứ?
          Lữ Bố đỏ mặt, ấp a ấp úng nói rằng:
          - Đinh Nguyên đối đãi tôi ơn nặng như núi, chỉ có điều là khó mà vượt lên cao được.
          Lí Túc nói rằng:
          - Hiền đệ, ngựa quý và báu vật đều là của Thừa tướng Đổng Trác. Thừa tướng có ý xem là tri kỉ, giao cho nhiệm vụ quan trọng, cùng hiền đệ hưởng giang sơn. Với tài năng của hiền đệ, sẽ được cấp đất phong vương có gì mà phải buồn.
          Lữ Bố nói rằng:
          - Đinh Nguyên tuy không phải là phụ thân của tôi, nhưng có ơn nuôi dưỡng, không nỡ rời xa.
          Lí Túc bảo rằng:
          - Vô độc bất trượng phu, đại trượng phu phải làm nên đại sự nghiệp, sao lại phải suy nghĩ nhiều.
          Lữ Bố suy nghĩ một hồi lâu rồi nói:
          - Lí huynh trước tiên đợi một chút, đợi tôi giết Đinh Nguyên sẽ theo huynh đi đến chỗ Đổng Trác thỉnh tội.
          Lí Túc bảo:
          - Hiền đệ tuyệt đối không nên một phút mềm tay làm hỏng việc lớn.
          Lữ Bố đáp:
          - Lí huynh yên tâm, Lữ Bố không làm hỏng việc đâu.
          Lữ Bố xách đao đến phòng Đinh Nguyên.
          Đinh Nguyên đang xem sách, thấy Lữ Bố xách đao bước vào, cho rằng lại có chiến sự, liền hỏi:
          - Có phải là Đổng tặc đến khiêu chiến không?
          Lữ Bố đáp rằng:
          - Với tài của Lữ Bố, làm sao có thể nhận ông làm cha?
          Đinh Nguyên mắng:
          - Mầy là đứa nghịch tử!
          Lữ bố tay vung đao chém Đinh Nguyên, đến trong trướng hét lớn:
          - Đinh Nguyên bị ta chép thủ cấp, hiện các người mau theo ta đầu bôn Đổng thái sư.
          Quân sĩ vội thu xếp hành lí đi theo cùng Lữ Bố.... (còn tiếp)

                                                                Huỳnh Chương Hưng
                                                                Quy Nhơn 05/11/2019

Nguyên tác
LỮ BỐ
吕布
Trong quyển
HỔ CHI UY
虎之威
Tác giả: Hàn Tố Văn 韩素文
Bắc Kinh: Trung Quốc Trường An xuất bản xã, 2006.

Chia sẻ bài viết

Mã nguồn bởi Huỳnh Chương Hưng
Copyright © 2012 Huỳnh Chương Hưng.
back to top