Thứ Tư, 2 tháng 5, 2018

Dịch thuật: Hồ li, khỉ, thỏ và ngựa

Đăng lúc  20:42  |  Thư Mục  Nghiên Cứu - Dịch Thuật

HỒ LI, KHỈ, THỎ VÀ NGỰA

          Hồ li ranh ma quỷ quyệt, nó ở trong rừng không có chút lương tâm, hết gạt người này lại lừa người kia, chiếm lấy đồ của của người ta để sống qua ngày, còn chọc ghẹo người khác để làm trò tiêu khiển, hàng xóm bốn bên không ai chịu nỗi, nhưng không ai có cách gì để trừng phạt nó.
          Trong rừng có một con khỉ, nó ngồi trên cây nghĩ cách, nghĩ đến mức trán của nó đầy vết nhăn, cuối cùng nó nghĩ ra được một cách.
          Khỉ nghĩ ra cách, trong lòng nó kềm nén không được liền nhảy xuống đất, đem cách đó nói cho con thỏ trong hang ở dưới cây biết.
          Thỏ nghe qua, chớp chớp mắt. Khỉ thấy thỏ chớp mắt biết nó không tin tưởng lắm, khỉ bảo:
          - Đi, tôi đi tìm hồ li, bạn ở trên đầu núi bên kia xem xem!
          Khỉ tìm được hồ li, liền lắc lắc đầu qua lại, nói rằng:
          - Đại ca hồ li! Đại ca có biết trên thế gian này thứ gì là ăn ngon nhất không?
          Hồ li nghe nói “ăn ngon” liền vểnh tai lên, nói rằng:
          - Vấn đề thú vị đây. Thứ gì ăn ngon nhất, thế mầy biết không?
          Khỉ bảo rằng:
          - Hôm nay tôi nghe nói, trên thế gian này thứ ăn ngon nhất chính là thịt ở mông con ngựa đó, nhưng rất khó tới miệng. Nếu muốn ăn được thịt ở mông ngựa, trước tiên phải đem cái đuôi của mình cột chặt vào đuôi ngựa.
          Hồ li vội hỏi: 
          - Tại sao vậy? tại sao vậy?
          - Nếu không cột chặt, ngựa chạy đi thì có đuổi theo kịp không?
          Tiếp đó, khỉ hạ giọng nói:
          - Chà! Khi tôi vừa tới đây, nhìn thấy ngựa đang nằm ngủ.
          Nghe xong mấy lời của khỉ, hồ li não đã động. Nhưng trên mặt của nó vẫn lạnh lùng, làm ra vẻ như không có chuyện gì, chậm rãi nói:
          - Thứ gì ăn ngon nhất, còn phải suy nghĩ đã, không thể vội vàng liều lĩnh. Ngày mai chúng ta bàn tiếp. Nhưng tốt nhất mày chớ có đi nói cho người khác biết.
          Nói xong, nó ngoe ngoảy cái đuôi dài bỏ đi.
          Khỉ thấy hồ li bỏ đi, nó cũng đành đi.
          Hồ li đi chẳng bao xa liền ngoái đầu lại nhìn, thấy khỉ bỏ đi, vội lén đi tìm con ngựa mà khỉ nói đến.
          Chẳng mấy chốc là tìm thấy ngựa, ngựa cả ngày mệt nhọc đang ngủ say. Hồ li rón rén bước đến, nhẹ nhàng lấy đuôi của mình cột vào đuôi ngựa, rồi nhắm đến mông ngựa cắn mạnh một cái.
          Ngựa đang ngủ say, bỗng cảm thấy nơi mông đau nhói, bèn đứng dậy, không kịp xem thử là chuyện gì liền sải chân chạy.
          Ngựa vừa mới chạy đã kéo lê hồ li trên mặt đất, đuôi của hồ li cột chặt vào đuôi ngựa, nhất thời gỡ chưa ra, hồ li đành lăn theo trên mặt đất.
          Ái da! Ái da! Hồ li không biết phải thương tiếc da thịt trên thân hay là tiếc cho cái đuôi đẹp của mình.
          Còn khỉ sau khi chia tay với hồ li cũng chẳng đi xa, nó nằm trên cây xem xét động tĩnh. Vừa mới nhìn thấy hồ li bị kéo lê trên mặt đất, khỉ liền cao hứng vỗ tay, hai chân luôn nhảy.
          Do không cẩn thận, khỉ trật chân từ trên cây té xuống đất, khiến đít khỉ đỏ rực lên. Thỏ nhìn thấy hồ li bị kéo lên, khỉ thì bị té, nó cười vang trên núi, cười đến nỗi môi của thỏ bị tét ra.
          Cho nên, cho đến hiện nay, đít khỉ đỏ hỏn, môi thỏ  bị tét; còn ngựa do vì bị một lần đau nên từ đó không dám nằm ngủ, mà luôn đứng ngủ, có mệt lắm thì cũng chỉ lăn vài cái rồi đứng lên.
          Trên thân hồ li luôn có một đốm vàng một đốm xám, rất ít khi thấy hồ li
Chỉ có một sắc, đó là do lần bị ngựa kéo lê trên mặt đất.
          Bài học từ câu chuyện trên là:
Người xấu tất sẽ bị ác báo
Ngay cả lúc ngủ cũng phải đề phòng kẻ xấu tập kích
Thắng lợi không nên quá vui mừng
Khi ở những chỗ vui vẻ náo nhiệt phải cẩn thận mồm miệng.
         
                                                         Huỳnh Chương Hưng
                                                         Quy Nhơn 02/5/2018

Nguồn
PHI CẦM TẨU THÚ ĐÍCH NGỤ NGÔN
飛禽走獸的寓言
Nhóm biên soạn
Ngọc thụ đồ thư ấn loát hữu hạn công ti xuất bản, 2000

Chia sẻ bài viết

Mã nguồn bởi Huỳnh Chương Hưng
Copyright © 2012 Huỳnh Chương Hưng.
back to top