Thứ Năm, 15 tháng 3, 2018

Dịch thuật: Mèo, cọp và chuột

Đăng lúc  21:27  |  Thư Mục  Nghiên Cứu - Dịch Thuật

MÈO, CỌP VÀ CHUỘT

          Truyền thuyết kể rằng, cọp trước khi xưng vương xưng bá với muôn thú, nó thuần hơn con hoẵng, ngốc hơn con trâu, đần hơn con heo, thường bị khỉ, hồ li bắt nạt. Hổ vốn thuần một sắc vàng, không có những vằn đen; do bởi bị khỉ và hồ li cào cắn mới có những vằn đen như thế.
          Quả thực cọp không thể chịu thiệt được nữa, nó liền tìm đến mèo học bản lĩnh. Lúc bấy giờ, mèo là thầy dạy muôn thú, nó dạy khỉ chụp bắt, dạy chó sói cắn xé, dạy chó đánh hơi, dạy trâu học liếm ...
          Nhưng mèo không muốn làm thầy dạy cọp. Bởi khỉ, chó sói, trâu sau khi học xong, con nào cũng trở mặt, quên thầy dạy. Mặc dù cọp hai ba lần khẩn cầu, mèo cũng không màng tới.
          Cọp bái sư không thành, thất thểu kéo lê chiếc đuôi đi. Khi đi ngang qua cửa nhà chuột, con chuột lắm mồm liền hỏi:
          - Này anh cọp, sao lại có bộ dạng như thế?
          Cọp rơi nước mắt, nói rằng:
          - Tôi không có bản lĩnh, luôn bị bắt nạt.
          Nó đem chuyện bái sư không thành nói với chuột.
          Chuột ở cách vách nhà mèo, nó là loại tiểu quỷ, quỷ kế đa đoan. Trong chốc lát nó nghĩ ra một cách. Nó khoét một cái lỗ nơi vách, bảo cọp hàng ngày hàng đêm nấp trong nhà nó lén nhìn mèo dạy bản lĩnh cho con nó.
          Cách này là cách hay. Nhưng đương lúc mèo mới sinh, bên cạnh có 3 con mèo nhỏ, mèo mỗi ngày chỉ dạy chúng 3 chiêu: vồ, xốc, xé. Cọp nhìn qua mấy ngày liền học được.
          Qua 2 ngày sau, cọp gặp mèo, cười và cất tiếng gọi mèo “sư phụ”. Cọp đem 3 chiêu học được biểu diễn trước mặt mèo. Mèo cảm thấy kì lạ, liền hỏi làm thế nào học được. Cọp thực thà kế lại quá trình.
          Mèo thấy cọp tốn công phu học bản lĩnh như thế, liền hảo tâm hảo ý nói rằng:
          - Đáng tiếc, đáng tiếc, anh chỉ học đoạn giữa, bỏ mất đoạn đầu và đoạn cuối. Nếu học toàn bộ bản lĩnh, anh có thể làm thú vương.
         Cọp vội quỳ xuống khấu đầu, xin mèo dạy cho toàn bộ bản lĩnh. Mèo dạy cho cách đánh hơi, cách cắn xé và liếm. Nhưng cọp không đủ nhẫn nại, cách đánh hơi và cắn xé chưa học đến 8 phần, liếm và vồ chỉ học đến 4, 5 phần.
          Cuối cùng, mèo đem công phu bảo bối “phát uy” ra dạy. “Phát uy” là loại bản lĩnh tuyệt vời, mắt nhìn trừng trừng, lông dựng lên, đuôi vống cao, đem bản lĩnh “phát uy” triển xuất ra, kẻ địch ngoài trăm bước bị doạ đến mức không dám cử động.
          Cọp biết bản lĩnh này rất quan trọng, nên học rất chăm chỉ so với học cách vồ, cách xốc, xé, đánh hơi, liếm v.v..., nhưng coi như học đến 10 phần là đủ.
          Cọp làm đồ đệ của mèo như thế, đối đãi với mèo vô cùng cung kính, đi đường thì cõng mèo đi.
          Chuột lại lắm lời, ở phía sau cười cọp là “thầy mèo, trò cọp; đại hán lại bị tiểu hán cưỡi”.
          Cọp tuy học được nhiều bản lĩnh, nhưng vẫn cứ đần như heo. Nó nghe được mấy lời của chuột, tuy trong lòng không vui, nhưng cũng chẳng để tâm làm gì.
          Một ngày nọ, cọp gặp phải chuột, con chuột gian trá này tìm kế bản lĩnh li gián. Chuột nói với cọp rằng:
          - Xem anh cái loại nhát gan, anh vốn đồng tông đồng tộc với mèo, anh là đại ca, mèo vốn là tên ma cà bông mà thôi. Anh lại chăm chỉ cần mẫn, thể phách tráng kiện, đâu có giống với thân thể gầy ốm bệnh tật như mèo, suốt ngày lười chỉ biết có ăn, rình cơ hội. Không ngờ anh lại cung kính với mèo.
          Cọp đáp rằng:
          - Mèo là ân sư của ta!
          Chuột nguýt một cái, đáp rằng:
          - Tôi sống cách vách lẽ nào không biết. Mèo vốn coi thường anh, nó xem anh như bùn đất. Tôi thường nghe được mèo trước mặt 3 con của nó nói anh là vô năng, nói anh đần như heo.
          Cọp nghe xong, giận đến mức lông dựng đứng, vội chạy về nhà.
          Ngày hôm sau, cọp vẫn cõng mèo ra khỏi cửa như thường ngày, giữa đường nhân lúc mèo không chú ý, nó liền hung hăng quăng mèo xuống đất, rồi vồ, chụp, khiến toàn thân mèo rách da chảy máu, suýt chút nữa mất mạng. Mèo vội “leo” lên cây. Nó còn giữ lại chiêu “leo cây” không dạy cho cọp, thực là may mắn, may mắn.
          Cọp nhìn trân trân không biết làm cách nào, nó dựa vào vách đá, giận dữ mắng rằng:
          - Con mèo chết treo trên cây kia! Con mèo chết treo trên cây kia!
          Mèo cũng giận, mắng lại rằng:
          - Con cọp chết dựa vách kia! Con cọp chết dựa vách kia!
          Chuột biết mình lắm lời, khiến mèo và cọp trở mặt nhau, nó cực sợ, thế là ngay trong đêm lén chạy xuống núi ẩn nấp. Từ đó, ban ngày chuột không dám lộ diện chỉ đợi đến đêm tối, lén ra ngoài tìm cái ăn.
          Nhưng mèo đã biết đó là kế li gián của chuột ác ý gây ra, mèo thề từ nay về sau không đội chung trời với chuột, nó muốn ăn hết chuột trong thiên hạ mới thoả nỗi căm giận.
          Mèo lập tức xuống núi truy tìm tung tích của chuột. Hễ thấy chuột thì chụp lấy cắn xé, làm món ăn.
          Cũng đương lúc mèo xuống núi tìm chuột, cọp ở trên núi xưng bá.
          Từ đó mèo, cọp và chuột kết thành oan gia. Mãi đến hiện nay, cọp vẫn không biết leo cây.

                                                          Huỳnh Chương Hưng
                                                          Quy Nhơn 15/3/2018

Nguồn
PHI CẦM TẨU THÚ ĐÍCH NGỤ NGÔN
飛禽走獸的寓言
Nhóm biên soạn
Ngọc thụ đồ thư ấn loát hữu hạn công ti xuất bản, 2000

Chia sẻ bài viết

Mã nguồn bởi Huỳnh Chương Hưng
Copyright © 2012 Huỳnh Chương Hưng.
back to top