Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

Dịch thuật: Giun đất và tôm

Đăng lúc  19:50  |  Thư Mục  Nghiên Cứu - Dịch Thuật

GIUN ĐẤT VÀ TÔM

          Ngày xưa, giun đất và tôm là hàng xóm với nhau, đều sống trên đất liền.
          Lúc bấy giờ, giun đất có một đôi mắt vừa tròn vừa sáng, còn tôm thì không có mắt, vì thế mọi người gọi tôm là “anh mù”.
          Hai hàng xóm này chung sống cạnh nhau, trước giờ chưa từng xảy ra vụ tranh cãi nào. Bởi tính tình giun đất rất tốt, nhiều lúc còn hát cho tôm nghe, giúp tôm giảm bớt nỗi cô tịch và thống khổ.
          Nhưng, tôm rất muốn nhìn xem thế giới như thế nào, một ngày nọ, tôm nói với giun đất:
          - Anh bạn tốt ơi! Anh có thể cho tôi mượn đôi mắt để tôi nhìn xem thế giới bên ngoài có đẹp không. Chỉ cần nhìn qua một chút là tôi mãn nguyện rồi.
          Giun đất liền bằng lòng.
          Thế là tôm đem đôi mắt vừa tròn vừa sáng gắn lên trên chiếc đầu nhọn nhọn của mình. Ngay lúc đó, ánh mặt trời chiếu xuống khiến tôm cảm thấy chóng mặt. Một lúc sau, tôm nhìn thấy được nhiều thứ trên đời, nó than rằng:
          - Ôi! Không có mắt là địa ngục, có mắt là thiên đường!
          Tôm một mặt than, một mặt đã nảy sinh lòng xấu. “Ùm” một tiếng, nó liền nhảy xuống nước, và không lên bờ nữa.
          Giun đất đáng thương sờ soạng khắp nơi cũng tìm không ra kẻ lường gạt. Từ đó, giun đất không ca hát nữa.
          Còn tôm, gạt lấy được đồ vật rốt cuộc cũng chỉ là đồ vật lường gạt. Mặc dù nó gắn như thế nào, đôi mắt luôn lồi hai bên đầu, vừa xấu vừa buồn cười. Việc đó cũng chưa sao, điều kì lạ là tôm tuy đã có mắt, nhưng trong lòng từ đó không còn vui vẻ nữa.
          Tôm đề phòng giun đất bắt gặp, từ sáng đến tối nó cứ lẫn tránh, ngọn gió thổi làm lay động ngọn cỏ nó liền thụt lùi, ngay cả bóng của mình, nó cũng sợ hãi.

                                                         Huỳnh Chương Hưng
                                                          Quy Nhơn 30/3/2018

Nguồn
PHI CẦM TẨU THÚ ĐÍCH NGỤ NGÔN
飛禽走獸的寓言
Nhóm biên soạn
Ngọc thụ đồ thư ấn loát hữu hạn công ti xuất bản, 2000

Chia sẻ bài viết

Mã nguồn bởi Huỳnh Chương Hưng
Copyright © 2012 Huỳnh Chương Hưng.
back to top