Thứ Năm, 21 tháng 2, 2019

Dịch thuật: Ngọc bích họ Hoà

Đăng lúc  21:39  |  Thư Mục  Nghiên Cứu - Dịch Thuật

NGỌC BÍCH HỌ HOÀ

          Thời Xuân Thu Chiến Quốc có câu chuyện “Hoàn bích quy Triệu” 完璧歸趙 (đưa ngọc bích về lại cho nước Triệu). Lận Tương Như 藺相如 trong câu chuyện là người vô cùng cơ trí. Lai lịch viên ngọc đó như sau.
          Thời Xuân Thu Chiến Quốc, tại nước Sở ở phương Nam có một người họ Hoà , do bởi trường kì sống trong núi sâu, cho nên kinh nghiệm giám định ngọc thạch của ông ta vô cùng phong phú.
          - Khải bẩm Đại vương, có một tiều phu ở làng quê nói rằng ông ta phát hiện được một viên ngọc thô có một không hai, chuẩn bị dâng lên Đại vương.
          Người tiều phu đó chính là người họ Hoà. Ngày nọ lúc ông ta vào núi đốn củi, đã bắt gặp được một viên đá, sau khi nhìn kĩ phát hiện ra chất ngọc ẩn giấu trong đó, liền lập tức đem dâng lên Lệ Vương 厲王.
          - Được, mau mời thợ ngọc đến giám định.
          - Đại vương, đây là là viên đá bình thường, hoàn toàn không phải là viên ngọc có một không hai trên đời đâu.
          Thợ ngọc là người không biết giá trị của vật, cho ngọc là đá.
          - Cái gì? Tên điêu dân to gan, dám đùa với bản vương, đem hắn ra chặt chân trái cho ta.
          Người họ Hoà đó vô cùng đau lòng, không ngờ ý tốt của bản thân lại khiến mình mất đi chân trái. Đợi đến khi Lệ Vương qua đời, Vũ Vương 武王 kế vị, người họ Hoà đó lại vất vả lết chiếc chân còn lại chuẩn bị lại dâng viên đá đó lên Vũ Vương.
          - Khải bẩm Đại vương, có người muốn dâng lên viên ngọc thô có một không hai.
          Vũ Vương cũng vậy, mời thợ ngọc bình thường đến giám định. Kết quả cũng bị cho là đá. Vũ Vương vô cùng tức giận, cho chặt chân phải của người họ Hoà.
          - Trời hỡi! sao chẳng có ai tin tôi, đây quả thật là ngọc mà.
          Người họ Hoà nọ ôm ngọc khóc mãi, khóc đến nỗi đôi mắt rỏ máu.
          Chẳng bao lâu sau, Vũ Vương cũng qua đời, Văn Vương 文王tức vị. Chuyện người họ Hoà ôm ngọc đau buồn khóc đến nỗi đôi mắt rỏ máu, cuối cùng truyền đến tai Văn Vương. Văn Vương lập tức đi thăm, đồng thời nói rằng:
          - Tại sao ông đau lòng như thế? Trong thiên hạ người bị chặt chân không phải chỉ có một mình ông.
          Người họ Hoà ngừng khóc, nói rằng:
          - Đại vương, thần không phải vì bị chặt cả hai chân mà đau lòng. Thần đau lòng là bởi tại sao chẳng có ai tin lời của thần. Đây quả thực là viên ngọc có một không hai trên đời này.
          - Có đúng là ông xác định nó là viên ngọc tốt không?
          - Thưa, đúng vậy.
          Văn Vương cảm thấy lời nói của ông ta rất chân thành, thế là sai người đem viên đá giám định.
          Người thợ ngọc vui mừng reo lên:
          - Trời à! Đại vương, đây quả thực là viên ngọc thượng đẳng.
          - Quả nhiên người họ Hoà không hề gạt ta.
          Để bù đắp cho những oan khuất mà người họ Hoà phải chịu, đồng thời biểu thị lòng kính trọng đối với tài năng giám biệt ngọc thạch của ông ta, thế là Văn Vương bèn gọi viên ngọc đó là “Hoà thị bích” 和氏璧 (ngọc bích họ Hoà)
         
                                                         Huỳnh Chương Hưng
                                                         Quy Nhơn 21/02/2019

Nguồn
TRUNG QUỐC ĐỒNG THOẠI ĐÍCH XỬ THẾ TRÍ TUỆ
中國童話的處世智慧
Tác giả: Lâm Huệ Văn 林惠文
Đài Bắc huyện Trung Hoà thị: Hoa văn cương
Năm 2002 (Dân Quốc năm thứ 91) 

Chia sẻ bài viết

Mã nguồn bởi Huỳnh Chương Hưng
Copyright © 2012 Huỳnh Chương Hưng.
back to top