Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

Dịch thuật: Chó có nghĩa

Đăng lúc  21:29  |  Thư Mục  Nghiên Cứu - Dịch Thuật

CHÓ CÓ NGHĨA

          Ngày xưa có 2 vợ chồng lão địa chủ, 2 người con và 2 con dâu, tất cả 6 người sống một cuộc sống giàu có sung túc, gia sản rất nhiều. Vợ chồng người  con lớn giảo hoạt, xem trọng tiền của, tâm địa hung ác. Người con thứ hai thông tình đạt lí, cả hai vợ chồng hiền hậu chất phác. Sau khi hai vợ chồng lão địa chủ qua đời, người con lớn cai quản gia đình, người con thứ hai không màng đến chỉ lo học. Hai chị em dâu thay nhau nấu cơm làm việc nhà. Người dâu lớn vừa keo kiệt vừa gian tham, khi đến lượt nấu cơm, chỉ nấu vừa đủ ăn, có lúc con chó nuôi trong nhà ngay cả cơm thừa cũng không có phải chịu đói. Người dâu thứ hai hiền lành, mỗi lần nấu cơm đều ngon lại còn dư ra, ngay cả chó cũng được ăn no. Cho nên chó vừa nhìn thấy người dâu thứ hai nó liền vẫy đuôi mừng rỡ.
          Hai vợ chồng lão địa chủ qua đời chẳng bao lâu, người con lớn sợ tốn tiền bèn không cho người em đi học. Vì vậy người em u uất trong lòng sinh bệnh, chẳng bao lâu cũng qua đời. Người dâu thứ hai mang thai, mong sao sinh được một đứa con trai để sau này nương tựa, và cũng có người nối dõi. Hai vợ chồng người con lớn suy tính, nếu mà cô em dâu sinh con gái, có thể có được chồng mà không phải tốn nhiều tiền, còn nếu sinh con trai, sau này phải cưới vợ cho nó , lại phải phân chia tài sản, điều này làm sao được. Người dâu lớn nghĩ ra chủ ý, dùng tiền mua chuộc bà mụ, dặn bà mụ khi cô ta sinh con trai sinh gái phải làm như thế nào. Bà mụ được tiền tối mắt quên cả đạo nghĩa liền bằng lòng.
          Lúc bấy giờ chó cũng đang có mang. Nó rất cận nhân tình, nghe được hết những lời giữa người dâu lớn với bà mụ.
          Nói ra cũng lạ, chó sinh con được 2 ngày thì người dâu thứ hai cũng sinh được một bé trai. Bà mụ dùng bông gòn nhét vào miệng đứa bé rồi la lên là đứa bé đã chết. Bà ta lấy cỏ bọc đứa bé, mang ra bỏ ở ngọn núi phía sau. Chó biết được chuyện, liền lén theo sau, nhìn thấy bà mụ vất đứa bé xong bỏ đi, chó liền chạy tới, dùng chân bới cỏ, dùng mõm ngậm lấy bông gòn trong miệng đứa bé ra. Đứa bé mạng lớn, nó dần tỉnh lại, cất tiếng khóc. Chó vội cho đứa bé bú sữa, đứa bé bú no liền ngủ. Chó dùng cỏ phủ lên rồi chạy về nhà cho con mình bú. Do bởi người dâu thứ hai đang ở cữ, người dâu lớn nấu cơm không nhiều nên chó ăn không no, lại còn phải chạy đi chạy về cho hai nơi bú, mệt muốn đứt hơi, nhưng nó vẫn kiên trì.
          Người dâu thứ hai đầy tháng, nhà mẹ ruột đến đón về cho khuây khoả. Chó cũng theo sau, khi đến gần chỗ đứa bé, chó liền nhảy lên xe cắn lấy áo cô ta kéo xuống, nó nhảy lên nhảy xuống mấy lần. Cô ta không biết chuyện gì bèn xuống xe, chó vừa chạy phía trước vừa quay đầu lại, dẫn đến chỗ có đứa bé. Dỡ cỏ lên, lộ ra một đứa bé trần truồng. Cô ta liền bế lên, hỏi chó:
          - Đây là con của ta à?
          Chó hướng xuống đất gục gục đầu, vẫy đuôi vui mừng. Người dâu lại hỏi có chuyện gì? Chó bèn ngậm mớ bông gòn đến, làm điệu bộ cho đứa bé bú như thế nào, bảo vệ đứa bé như thế nào. Cô ta cảm kích liền quỳ xuống khấu đầu trước chó.
          Sau đó, cô ta bế con đến nha môn dâng cáo trạng kêu oan.
Lại nói về hai vợ chồng người con lớn, thấy cô em dâu về nhà mẹ đẻ liền vui ra mặt. Gia sản này đều thuộc hai vợ chồng họ. Không ngờ, sai dịch của nha môn tìm đến nhà bắt, ngay cả bà mụ cũng bị áp giải lên xe tù. Đến công đường, bà mụ sợ bị đánh bèn khai hết, chó cũng xuất hiện tại công đường làm chứng. Hai vợ chồng người con lớn và bà mụ bị trị tội. Tài sản được phán xử giao về cho người dâu thứ hai. Từ đó, người dâu thứ hai đối đãi chó như người thân, cùng nương tựa vào nhau, mãi cho đến khi chó qua đời vì già.

                                                        Huỳnh Chương Hưng
                                                        Quy Nhơn 19/9/2018



Chia sẻ bài viết

Mã nguồn bởi Huỳnh Chương Hưng
Copyright © 2012 Huỳnh Chương Hưng.
back to top